nếu ông không đi khỏi đây! – Tôi đến đây đâu phải để xem các cô tắm! – Ông già đáp – Tôi chỉ đến cho cá sấu ăn thôi!

Các cô gái cũng phát hiện ra ông già và bơi ra đằng xa.

Ngày 16/1/1974, khi một phái đoàn của Quân lực Việt Nam cộng hòa thăm dò một số đảo Hoàng Sa trong việc chuẩn bị xây dựng sân bay nói trên thì phát hiện ra sự hiện diện của và giao tranh xảy ra sau đó. Lực lượng hai bên khi xung trận Phía Việt Nam cộng hòa có 4 chiến hạm là Tuần dương hạm Lý Thường Kiệt (HQ-16), Hộ tống hạm Nhật Tảo (HQ-10), Tuần dương hạm Trần Bình Trọng (HQ-5), Khu trục hạm Trần Khánh Dư (HQ-4), 1 đại đội hải kích thuộc cộng hòa, một số biệt hải (biệt kích hải quân) và 1 trung đội địa phương quân đang trú phòng tại đảo Hoàng Sa. Phía Cộng hòa nhân dân Trung Hoa có 4 chiếm hạm trực tiếp tham gia trận chiến là Liệp tiềm đĩnh (tàu chống ngầm) số 274, Liệp tiềm đĩnh số 271, Tảo lôi hạm số 389, Tảo lôi hạm số 396, 2 ngư thuyền ngụy trang số 402 và số 407.

Một cô la lên:

x

– Chúng tôi sẽ không lên bờ đâu, nếu ông không đi khỏi đây! – Tôi đến đây đâu phải để xem các cô tắm! – Ông già đáp – Tôi chỉ đến cho cá sấu ăn thôi!.

Tại kỳ họp thứ 3 đang diễn ra, Quốc hội sẽ xem xét và biểu quyết thông qua dự thảo Luật Giáo dục đại học (GDĐH). Dưới đây là ý kiến của chúng tôi về các vấn đề đó: Vấn đề hàng đầu của GDĐH hiện nay là phải giải quyết tốt mối quan hệ giữa phát triển quy mô với nâng cao , trong đó phải được đặt lên hàng đầu. Tuy nhiên, theo nguồn nhân lực Việt Nam thời kỳ 2011 – 2020 ban hành kèm theo Quyết định số 579/QĐ-TTg ngày 19/4/2011, nước ta vẫn phấn đấu theo hướng tăng quy mô đào tạo với chỉ tiêu cả nước có 573 trường ĐH, CĐ; bình quân 400 SV/1 vạn dân vào năm 2020. Trong khi đó, dự thảo Luật GDĐH chưa xác lập được các hữu hiệu điều chỉnh mối quan hệ giữa phát triển quy mô với nâng cao chất lượng đào tạo, cụ thể là: Chưa khuyến khích mở trường vùng chậm phát triển Thực tế thành lập và hoạt động của các trường ĐH ngoài công lập thời gian qua cho thấy hầu hết các trường chỉ mở những ngành ít đòi hỏi vốn và trang thiết bị; nhiều trường ban đầu đăng ký thành lập và hoạt động ở một số tỉnh chưa có trường ĐH nhưng sau một thời gian ngắn không tuyển được sinh viên lại chuyển về Hà Nội và TP Hồ Chí Minh là những đô thị đang có rất nhiều trường. Dự thảo Luật chưa có quy định để điều chỉnh những trường hợp này; cũng chưa quy định các điều kiện ưu đãi để khuyến khích mở trường ở vùng chậm phát triển và mở các ngành công nghệ là những ngành mà đất nước đang rất cần. Cần quy định cụ thể về kiểm định chất lượng đào tạo Dự thảo Luật dành một chương với 5 điều quy định về “Bảo đảm chất lượng và kiểm định chất lượng GDĐH”, nhưng hầu hết các quy định đều không cụ thể, đồng thời rất nhiều nội dung thiết yếu để tiến hành hoạt động kiểm định chất lượng lại chưa được quy định. Ví dụ: thẩm quyền thành lập tổ chức kiểm định chất lượng đào tạo, điều kiện hoạt động của tổ chức kiểm định chất lượng đào tạo, quyền và nghĩa vụ của tổ chức kiểm định chất lượng đào tạo, xử lý kết quả kiểm định chất lượng đào tạo, thừa nhận kết quả kiểm định chất lượng đào tạo, giải quyết tranh chấp về kết quả kiểm định chất lượng đào tạo, xử lý về kiểm định chất lượng đào tạo v.v… Tuy kiểm định chất lượng là lĩnh vực nước ta chưa có kinh nghiệm nhưng chúng ta vẫn có thể học hỏi kinh nghiệm nước ngoài để quy định một cách cụ thể hơn. Trong trường hợp dự thảo Luật trao toàn quyền cho cơ sở GDĐH quyết định chỉ tiêu tuyển sinh, hình thức tuyển sinh, tự chủ về chương trình đào tạo, tổ chức và quản lý đào tạo, in và cấp phát văn bằng thì việc quy định cụ thể về kiểm định chất lượng là điều kiện hết sức quan trọng để GDĐH. Không cứng nhắc với giáo dục thường xuyên (đào tạo tại chức) Luật GDĐH cần thể hiện quan niệm mới hơn về giáo dục thường xuyên (GDTX) và dành cho loại hình giáo dục này ít nhất một chương, trong đó có những quy định về chương trình, tuyển sinh, phương thức đào tạo, kiểm tra, cấp bằng,… Không nên quan niệm cứng nhắc GDTX phải tổ chức thành những lớp học riêng, học phải lấy bằng, mà cần quan niệm là tùy nhu cầu, điều kiện của mình và khả năng tiếp nhận của cơ sở giáo dục, người học có thể học toàn bộ chương trình để lấy bằng hoặc học bất kỳ một học phần nào để nâng cao hiểu biết và kỹ năng, phục vụ cho công việc của mình; có thể theo học cùng sinh viên chính quy hoặc học lớp riêng. Để đảm bảo GDTX có mặt bằng ngang với mặt bằng đào tạo chính quy, những người có nguyện vọng học lấy bằng hay tín chỉ cần thi học phần, thi tốt nghiệp chung với sinh viên chính quy. Chưa rõ mô hình GDĐH vì mục đích lợi nhuận Khoản 7 Điều 4 dự thảo Luật GDĐH giải thích: “Cơ sở GDĐH tư thục và cơ sở GDĐH có vốn đầu tư nước ngoài hoạt động không vì lợi nhuận nếu phần lợi nhuận tích lũy hằng năm là tài sản chung không chia, để tái cơ sở giáo dục đại học; các cổ đông hoặc các thành viên góp vốn không hưởng lợi tức hoặc hưởng lợi tức hằng năm không vượt quá tiền gửi bình quân do Ngân hàng công bố.” Theo quy định tại Điều 16 thì trường tư thục thành lập hội đồng quản trị – tổ chức đại diện duy nhất cho quyền sở hữu của nhà trường. Hội đồng quản trị có nhiệm vụ “tổ chức thực hiện các nghị quyết của đại hội đồng cổ đông” – cơ quan có thẩm quyền quyết định cao nhất về đường lối phát triển của nhà trường theo Quy chế Tổ chức và hoạt động của trường ĐH tư thục ban hành kèm theo Quyết định số 61/2009/QĐ-TTg ngày 17/4/2009 của Thủ tướng Chính phủ; sửa đổi, bổ sung theo Quyết định số 63/2011/QĐ-TTg ngày 10/11/2011.  Thành viên hội đồng quản trị bao gồm: “a) Đại diện của các tổ chức, cá nhân có số lượng cổ phần đóng góp ở mức cần thiết theo quy định; b) Hiệu trưởng; đại diện cơ quan quản lý địa phương nơi cơ sở giáo dục đại học có trụ sở; đại diện tổ chức Đảng, đoàn thể; đại diện giảng viên.” Chấp nhận chia lợi tức và dành thẩm quyền cao nhất cho các cổ đông như quy định tại dự thảo Luật GDĐH và Quy chế Tổ chức và hoạt động của trường ĐH tư thục không khác gì nguyên tắc tổ chức, hoạt động của công ty cổ phần. Chính vì vậy mà có nhà nghiên cứu đã khẳng định: “Trên thực tế, có thể nói 100% ĐH tư thục ở Việt Nam là vì lợi nhuận” [1].

Nguy hiểm quá!..

Related posts